CHIỀU KHÔNG EM


 

CHIỀU KHÔNG EM


 

Như đã hứa tôi lại viết vài dòng cho em đây. Viết khi tôi trở về nơi ấy.
         ...Em! thời gian cứ mải miết trôi - trôi miên man đến bến bờ vô định. Kể từ cái buổi chiều tháng tư định mệnh ấy-ngày tình cờ tôi biết rằng mình sẽ thuộc về nhau...dẫu ít cũng từ trong chính trái tim mình...Ngày ấy tôi thực sự ngỡ ngàng thực sự ắp đầy niềm sướng vui khi em đến bên tôi với tất cả niềm yêu thương bỏng cháy và...cả những đợi chờ mong manh - mong manh đến mức có thể bất chợt biến tan đi vào bất cứ lúc nào...dẫu tôi biết rằng em không hề muốn mong điều đó !... Ngày ấy tôi và em đã gieo những mầm non hạnh phúc - dù có thể nhỏ nhoi nhưng cũng đã làm dịu đi nỗi khát khao của mỗi tâm hồn...Ngày ấy...

 Thế là đã hơn hai trăm ngày - hơn hai trăm buổi chiều không hề được bên em. Xa mặt - cách lòng hơn hai trăm đêm dài đăng đẳng - khoảng thời gian đủ để cho con người ta quên đi tất cả nhưng với tôi thì không. Vẫn ẩn khuất đâu đây trong tôi một buổi chiều nhạt nắng. Phía dưới lòng đường dòng người cứ hối hả trôi đi chạy dài theo ven biển nhưng vẫn cố gắng để tận hưởng cái hương vị mặn mòi nồng ấm của đại dương;... sóng biển thì vẫn mải miết lăng tăng tự tình với gió như thuở nào...chỉ có tôi và em tay trong tay không hề vội vã như chưa có một phút chia xa từ thuở có trên đời...

Vậy mà giờ đây chỉ mình tôi quay về thành phố ấy một mình cô đơn trên nền ghế đá cô đơn ngắm nhìn từng con sóng cô đơn đếm những kỷ niệm thuở nào...!. Những buổi chiều không em ...nhiều đến như thế mà tôi không thể nào quen được với cảm giác này....

 Chiều nay cũng vậy ngồi một mình nơi quán cũ-ba người (à mà chỉ hai thôi phải không em?) chợt nghe đâu đây trong sâu thẳm tâm hồn mình:

Chiều không em chiều buồn không em

Trời đầy mây mà trời một mình

Cây nối cây mà xanh xao cô đơn

Nghe trống vắng trống vắng từng giọt chiều.

Ca khúc Chiều không em (nhạc Phú Quang phổ thơ Nguyễn Thụy Kha) tôi đã nghe nhiều lần lắm lắm nghe đến nỗi thuộc từng lời từng giọng hát - mặc dù tôi không ở tuýp người say mê âm nhạc; nhưng lúc này đây sao giống tôi đến vậy...!

 Đã có lúc tôi lang thang trên khắp nẻo đường có bước chân em - thả bộ qua cây cầu mà chúng ta từng dìu nhau đến ... tôi muốn thời gian trôi qua thật nhanh muốn trốn tránh muốn quên đi tất cả những kỷ niệm yêu thương những giây phút giận hờn cả nỗi niềm đau đáu...lúc chia tay....Đã hơn hai trăm buổi chiều...mà như vừa mới hôm qua...có lẽ nào đấy là điều mà cả tôi và em tự huyễn hoặc mình... Nhưng bây giờ nơi đây vẫn chỉ một mình tôi với cơn gió vô tình:

Chiều không em mặt hồ buồn tênh

Mãi lang thang cơn gió vô tình

Chiều không em chân quay về ngơ ngác

Ta còn gì để mà nhớ mà quên.

Giờ đây cũng một buổi chiều trời nhạt nắng sóng biển vẫn rì rào tự tình với gió dòng người vẫn hối hả trên lối đi về...giống như ngày nào chúng ta đến bên nhau và ... chia tay. Chỉ duy nhứt một điều...là chỉ mỗi một mình tôi quyện cuồng trong nỗi nhớ:

Chiều không em chiều buồn không em

Trái tim ta ai ném bên thềm

Chiều không em câu ca vàng sương khói

Biết về đâu để mà nhớ mà quên.

Vẫn biết rằng tình yêu em còn đó nỗi nhớ hãy còn đây ...Tôi và em sẽ còn mãi trong đời. Vẫn biết rằng sau cơn mưa trời lại sáng vẫn hy vọng rằng sau những nỗi buồn lại có những niềm vui...thật vui...

Nhưng em ơi sau buổi chiều nay sẽ còn biết bao những buổi chiều không em như thế nữa?!  

                                                                                 Phố biển một chiều....


                                                  

Biển mặn

Hồng Nhật thân .
Hãy cảm thông cho ngôi nhà nhỏ mà nghèo của anh em nhé . Nhưng em thấy chưa dù vắng nhưng vẫn ấm tình người đấy chứ em có bao nhiêu bè bạn (có cả em)đã chia xẻ cùng anh đấy thôi .
Mong rằng sau khi ghé thăm anh em sẽ vui hơn mặc dù chẳng có qàả mang về .
Em vui nhé .
( Vừa rồi ra HN anh có gặp môt số chiến hữu cũ vui lắm hôm nào anh sẽ kể em nghe)
Chúc vui

Biển mặn

Muội mến.
Sau những chuyến đi xa người ta thường nghĩ về tất cả . Về ta về người công việc và những gì ta có nhặt góp ... trên đường . Tất cả bộn bề toan lo giờ trở thành kỷ niệm bỡi ...ta về nhà
Cảm ơn muội về tất cả mong rằng muội sẽ vui mãi vui xinh tươi nhiều thơ hay và ...tràn đầy hạnh phúc

sonata

Huynh ơi huynh à
Huynh đi lâu quá xá lâu. Nhà sắp bị rêu phong phủ kín. Một mình muội thắp lửa hổng đủ huynh ơi.
Huynh mau mau về huynh ới ời ơi!!!

HongNhat

Biển mặn.
Ghé thăm nhà anh mấy bận nhưng thấy vắng quá. Tạm ghi vài dòng để anh biết rằng út đã tới thăm.
Chiều mỏi mệt cô đơn
chiều hoang vắng
Ghé thăm anh nhà nhà trống đến tê lòng
Bao nhiêu ngày là bấy nỗi nhớ mong
Hẹn gặp mặt...đừng buồn anh nhé.
Chúc vui

XuanNgan

Biển mặn.
Hay về Hà Nội công tác nhưng không liên lạc chúng em lẽ ra ứ nói chuyện với anh nhưng nghe chúng nó nói anh giai "đang không vui" nên em ghé vào thăm. Vui lên anh nhé-giống như ngày nào-thời còn khốn khó ấy mà. Hay khi đã làn sếp anh lại thấy thiếu nhiều thứ hơn xưa; Đùa vui anh đừng trách
Hỏi nhỏ anh tí tẹo: Em nào mà sướt mướt thế hả anh? có như Bupbê ngày nào ko?
Hi

sonata

Huynh ơi
Muội ghé qua nhà không biết có kịp chúc huynh đi công việc thành công hay không nữa.
Thôi thì khi nào về huynh đọc nhé.

Đừng buồn nhé hong niềm vui cho chín
Mưa nhẹ rơi đọng lại những giọt mềm
Lá rơi nghiêng vương vấn gửi bên thềm
Nghe tiếng biển chiều êm mờ bóng nhạn

Biển mặn

Muội muội mến.
huynh lại đi đau mất tiêu
Muội thắp lửa nửa đêm nè huynh.Nhưng không phải muốn huynh trả lễ đâu nha

-----------
Hãy thông cảm cho huynh đi nha lỡ vướng vào cái nghiệp "lang thang" này nên cứ mãi vắng nhà đặc biệt là trong những ngày đầu giữa cuối năm . Cảm ơn vì muội thắp lửa lúc khuya thế này - nên ngủ sớm để bồi bổ "sức dân" chứ muội. Tuy nhiên thi thoảng...
Ta đắn đót hong nỗi buồn trên lửa
Hạt mưa thầm từng giọt đẫm qua tim
Tiếng đêm rơi - rơi nhẹ phía sau thềm
Buồn trở giấc nghe hồn mình hoang...hải .
Viết xong cho muội vài dòng này ta lại phải "lang thang" nữa rồi

Biển mặn

BB .
Anh Anh của em ngày nào thật đơn giản dễ gần đầy bao dung pha chút thi sĩ nữa-thi sĩ mặc áo lính (chúng em vẫn gọi thế cơ mà) sao bây giờ có người ko hiểu được anh-hay anh đã trở nên khó hiểu rồi. Hãy mở rộng lòng mình và đừng vì...mà tự trói con tim mình lại anh nhé -
-------------
Không biết anh có được như em và bè bạn nghĩ không nhưng cũng khá lâu rồi còn gì - hơn 20 năm kể từ khi chúng ta giã từ áo lính - khoác áo thư sinh rồi lang bạt với đời - nợ áo cơm nợ cuộc đời....Dù sao cũng cảm ơn vì em đã quan tâm. Nhưng thôi cứ để vậy đi em may ra hơn 20 năm sau người ta sẽ hiểu...anh cũng quen rồi .
Bye bye.

Biển mặn

Chị Thuhanoi quý mến.
Thật có lỗi khi tiếp khách thế này. Nhưng mong chị thông cảm cho Biển chị nha. Bỡi lẽ BM cứ rối bời cứ quay cuồng theo cái nghiệp "lang thang" của mình mà nay lại cuối năm cộng mưa gió bão bùng nên ít khi có dịp về nhà.
Cảm ơn chị đã ghé thăm và gửi tặng thơ ...như tâm trạng của BM.
Có một chiều anh chợt nhớ về em
Niềm nhung nhớ chợt xanh màu nước biển
Chiều không em mặn chát màu kỷ niệm
Chợt bồi hồi - chợt lạnh lẽo hoang vu

------------------------------
Vâng.
Chiều không em biển nhuộm biếc sắc thu
Mây trở giấc hoang đường đi tìm gió
Chiều không em sóng hồng trong ráng đỏ
Mưa giăng mờ phủ kín ánh trăng rơi

Chiều không em bao ngày tháng qua rồi
Sao vẫn thế …bóng em…chiều…man mác….
Chúc chị vui
Hy zdọng sẽ gặp chị ở TPBiển quê mình.

sonata

Huynh à
huynh lại đi đau mất tiêu
Muội thắp lửa nửa đêm nè huynh.Nhưng không phải muốn huynh trả lễ đâu nha